Những khoảnh khắc vô giá của “nghề làm mẹ”

“Làm mẹ thực sự rất khó”. Những đêm thức trắng vật vờ, buồn lo đến thắt lòng khi nhìn con ốm, những bỡ ngỡ, hoảng loạn đôi khi khiến mẹ phải hoài nghi chính bản thân mình trước mỗi ngưỡng cửa khôn lớn của con. Thế nhưng, làm mẹ cũng đem tới món quà tuyệt vời và ấm áp vô cùng. Món quà ấy không phải là một tấm huy chương lấp lánh, cũng không phải tiền bạc hay danh vọng mà chỉ gói trọn trong những khoảnh khắc bình dị, nhỏ bé, chân phương – những khoảnh khắc vô giá.

Là khoảnh khắc đong đầy bình yên khi mẹ nằm bên con, ngắm mái tóc lơ thơ nhẹ bay của con, trong giấc ngủ trọn vẹn đầu tiên. Nhiều đêm rồi mẹ không biết một giấc ngủ say là như thế nào. Con đói, con khóc, con mệt. Có hàng trăm lí do để mẹ phải bật dậy, tất tả, quay cuồng, lo lắng. Lần đầu tiên con chịu ngủ ngoan, lẽ ra mẹ phải “tranh thủ” chợp mắt luôn. Thế mà lúc ấy, mẹ mải ngắm con mãi, khuya thật khuya rồi mới nhớ ra mình đang rất buồn ngủ. Và đó là giấc ngủ ngon nhất mà mẹ từng có.

Là khoảnh khắc mẹ hạnh phúc sau một ngày làm việc đầy căng thẳng, chỉ nhờ nụ cười của con. Nhìn con lon ton ra đón mẹ, bi bô chào mẹ và khoe món đồ chơi mới được bà mua cho, nhìn con cười thích chí, hào hứng dạy mẹ cách “khởi động ô tô điện”, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến hết. Nhờ con, mẹ học được cách để lại tất cả phiền muộn ngoài cửa, để sẵn sàng cười nói thật vui khi về với gia đình.

Là khoảnh khắc mẹ tự hào biết bao khi thấy bàn chân nhỏ xíu của con lần đầu tiên đạp xe loạng choạng quanh con ngõ trước nhà. Ngày đầu tiên chiếc xe đạp đến tay con, bao nhiêu háo hức đã bay biến hết sau một cú ngã trầy gối. Con khóc. Con chán. Con đòi chơi cái khác. Nhìn đầu gối bé nhỏ của con rớm máu, mẹ xót xa lắm, nhưng kiên quyết tập cùng con. Hai mẹ con cứ thế đánh vật với từng vòng quay xe đạp, từng khúc cua, từng cú phanh gấp trong con ngõ chật hẹp. Cuối cùng, con cũng có thể hét to sung sướng vì đã khuất phục được chiếc xe đạp khó chiều. Chiến công “vĩ đại” đó của con, mẹ chỉ góp một phần nhỏ xíu thôi. 

Là khoảnh khắc mẹ thấy tâm hồn như trẻ lại khi nhìn con đá bóng cùng đám bạn cùng trang lứa trong sân chơi của khu phố. Mỗi khi ghi được một bàn thắng thật “mượt”, con đều quay ra nhìn mẹ rồi hò reo inh ỏi. Nhìn con đẫm mồ hôi nhưng vui vẻ chạy nhảy bên bạn bè, mẹ thấy mình như trẻ ra mấy tuổi. Lớn lên, chắc chắn con mẹ sẽ trở thành một chàng trai nhanh nhẹn, khoẻ mạnh và xông xáo.

Là khoảnh khắc đầy âu lo, hồi hộp khi mẹ nhìn theo con ngày đầu bước chân vào cánh cổng ngôi trường tiểu học. Mẹ đã chuẩn bị thật kĩ cho ngày hôm ấy. Balo siêu nhân con thích, sách vở mới thơm tho mẹ viết nhãn cho con, bộ đồng phục hai mẹ con cùng đi chọn và cả hộp sữa tươi vị sôcôla con mê tít nữa. Mẹ biết, từ bây giờ, con mẹ đã lớn rồi. Mẹ sẽ chỉ chuẩn bị cùng con, đợi con về, và để con tự đi thôi.

Hành trình làm mẹ đầy ắp những bất ngờ, những cái “đầu tiên” lạ lẫm. Khó là vậy nhưng chẳng có ngôi trường nào dạy mẹ phải làm sao để hoàn thành tốt công việc này cả. Thế nhưng, mẹ lại nghĩ rằng, chính cái bỡ ngỡ ấy đã đem đến cho mẹ những khoảnh khắc vô giá. Khoảnh khắc mẹ nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở đích đến, mà đong đầy trong từng bước nhỏ bé của hành trình khám phá thế giới bên con.

Làm thế nào để giúp con bạn khám phá niềm đam mê của chúng

Làm thế nào để giúp con bạn khám phá niềm đam mê của chúngĐam mê và sức mạnh là những phẩm chất bên trong khiến chúng ta phấn khích và có động lực để làm những gì chúng ta yêu thích. Cũng giống như người lớn, trẻ em xác định và phát triển những sở...